RỦ HỒN XUỐNG HIỂN HOA
Tấm lòng nào rồi để gió cuốn đi Ở khúc Trịnh ca đời luôn mãi nhớ Người như cánh hoa tigon vỡ Rủ xuống hồn hiển hoa Linh hồn nào nhạt nhòa Rưng rưng ngấn lệ Rồi mai sau có thể Sẽ ly biệt nghìn trùng Bia đá nào khắc sự bao dung Cho một hồng trần bồng bềnh phiêu lãng Trong khói sương mỗi sáng Ẩn hiện nỗi từ tâm Ôi thương sao sắc cầm Hồn thi ca nhạc họa Ôi hồng nhan một đóa Bảng lảng miền xa khuất phiêu linh Có khi đâu đó mơ hồ lời tự tình Từ ngút ngàn trùng dương giông bão Phảng phất mùi thơm hương thảo Theo gió gửi về đâu Cúi đầu ăn năn mà khấn vái nguyện cầu Cho hồn thơ mông lung phiêu dạt Phận người nhỏ nhoi như hạt cát Vui buồn về quá mong manh