Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2020

RỦ HỒN XUỐNG HIỂN HOA

Hình ảnh
  Tấm lòng nào rồi để gió cuốn đi Ở khúc Trịnh ca đời luôn mãi nhớ  Người như cánh hoa tigon vỡ  Rủ xuống hồn hiển hoa Linh hồn nào nhạt nhòa  Rưng rưng ngấn lệ  Rồi mai sau có thể  Sẽ ly biệt nghìn trùng  Bia đá nào khắc sự bao dung Cho một hồng trần bồng bềnh phiêu lãng  Trong khói sương mỗi sáng  Ẩn hiện nỗi từ tâm Ôi thương sao sắc cầm  Hồn thi ca nhạc họa  Ôi hồng nhan một đóa  Bảng lảng miền xa khuất phiêu linh Có khi đâu đó mơ hồ lời tự tình  Từ ngút ngàn trùng dương giông bão  Phảng phất mùi thơm hương thảo Theo gió gửi về đâu   Cúi đầu ăn năn mà khấn vái nguyện cầu  Cho hồn thơ mông lung phiêu dạt  Phận người nhỏ nhoi như hạt cát  Vui buồn về quá mong manh

NÉT THU

Hình ảnh
Ta nghe thu xuống bên thềm  Lá vàng rơi rụng mà thêm chạnh lòng  Thầm thì lời của rêu rong Côn trùng rả rích đêm chong mắt buồn  Bặm môi giọt lệ vô ngôn Ứa tràn má lạnh cho hồn tương tư Cõi sâu thẳm nén nhàu nhừ  Ghen tuông thao thức hồn như uất hờn  Đêm thu ngâu đến từng cơn Xa xôi nẻo nhớ van lơn cõi tình  Vọng đâu lời nguyện cầu kinh Mõ vang lại mới hiểu mình chiêm bao  Gợn nơi tâm tưởng sóng chao Oan khiên khởi tự chốn nào mà đau Bãi bờ phơ phất ngàn lau Gió thu gờn gợn phai màu thời gian Ta nghe thu xuống đêm tàn  Ta nghe ai gửi vô vàn niềm riêng  Ngàn thu lá rụng chung chiêng  Ngàn thu thu cũng nghiêng nghiêng nét sầu...

CON TIM XAO ĐỘNG

Hình ảnh
Ngày hôm nay, mắt môi anh giật giật  Tâm tư, sóng dợn lao xao  Em giờ đang thế nào? Thật lo lắng... Trái ái tình thật đắng  Trở trăn, xót xa muôn phần  Trời đất đang thu phân Mà hồn anh đây như cô đơn lạnh lẽo Ái tình không phải là viên kẹo  Cứ luôn luôn ngọt ngào  Ái tình không phải như chiêm bao  Cứ mơ là gặp mộng đẹp  Mỗi trang lòng em chép  Đầy dỗi hờn yêu thương  Bài thơ anh vấn vương  Nhiều buồn vui lẫn lộn  Mỗi khi bực bội anh, em chạy trốn  Anh một hồn hoang mang Thẩn thờ bàng hoàng  Lo sợ mất em từng giây, từng phút  Ngày mai ao ước rất dài, sâu hun hút  Đã làm em mỏi mệt, em đắn đo  Mỗi khi lời dặn dò  Vô tình, vô tâm anh quên lửng  Bởi khi lòng thi hứng  Hay thả những câu thơ Chỉ là vui đâu ngờ  Em buồn mà căm giận  Thi sĩ ôi sao ngớ ngẩn  Nhạc sĩ ôi quá nửa vờ...

BÊN NHAU

Hình ảnh
  Nỗi đau  sâu trong ký ức  ngày cuộc đời nhật thực  em dằn dỗi trách giận anh  Nhật nguyệt phân tranh hai miền đời tối sáng giữa làn ranh chạng vạng  uất ức cứ dâng lên  Nuôi dưỡng tình yêu lâu bền  thương cũng dễ mang sân giận  thôi để thi ca ở ẩn  dấu vào tâm giữ lòng tin Anh thật tâm xin xin em lần nữa  mấy lần rồi hứa  chưa được còn sai Cơn ghen này biết đổ vào ai nén giữa tim đau đầm đìa lệ  tiếng nấc câm nơi hồn như thể  cắn răng bặm miệng chớ còn biết làm sao?  Trời cao đất rộng  chứa chan lẽ sống  mông mênh, mông mênh Dù trên sóng dập dềnh  dù trong mưa bão lũ  cuồng phong xoay vần vũ  Ta cũng ở bên nhau 

GIÁC QUAN THỨ SÁU

Hình ảnh
Tâm hồn này sân si  Cợt đùa trêu ngươi trên cảm xúc Một đời trong đục  Thật khó hiểu ra... Đôi khi ngồi ngắm hoa  Cũng trỗi lên niềm thương hận  Như là đang tỉ mẩn  Đếm từng giọt hờn  Bàn tay này giờ vẫn trống trơn Tiền tài, danh phận  Chữ nghĩa vật vờ điên rồ ngớ ngẩn  Lầm lỡ những trang thơ  Chờ trong gió phất phơ  Vui buồn ảo ảnh Gió về lành lạnh  Đang trút vào lập thu Vó ngựa chinh phu  Ngàn xưa mơ hồ vọng tưởng  Phật từ bi vô lượng  An trú cõi nào? Máu của Chúa những giọt hồng đào  Đã khô queo trên thánh giá  Ta nghe đời sa ngã  Cuộc trần gian  Lá thu bay bay trong chiều tàn  Hoa sữa nhà ai phảng phất  Hoàng hôn màu mật  Ở chân trời  Đừng để vô tình đánh rơi  Từ trong ý niệm  Giác quan như khói sương phù phiếm  Tưởng tượng ra một lối đến thiên đường

HƯƠNG NGỌC LAN

Hình ảnh
  Phố vẫn còn nhuốm màu của đêm  Hương ngọc lan phảng phất Tiết trời se lạnh thật  Mới hay thu đã về  Thường nhà ai giờ còn mãi mê Chìm trong giấc ngủ  Nghe thu đang về cù rủ  Dậy sớm đón mùa sang  Xào xạc tiếng lá vàng  Dưới đường,  đêm rồi đã rơi đôi lá Mà trong lòng, trong dạ  Thấm thía nỗi thương người  Hương ngọc lan như khơi vơi  Đầy lên niềm cảm xúc  Giai nhân hiền hòa, nhu thục  Thuần khiết gợi mời yêu  Đời còn biết bao điều  Muốn nói  Mà hình như chưa thể nói  Tâm sự về nhau Phố còn biết đau  Con đường dưới chân xa xót  Một lần, một lần đã trót  Thì thôi cũng đành  Long lanh, long lanh  Chân trời hừng giọt nắng  Bình minh đang lên thật lặng Vậy mà bất chợt, có tiếng chim ríu rít trên vòm cây 

GIẬN HỜN

Hình ảnh
  Em giận cuống cuồng lên  Như sóng va bờ đá  Ầm ầm bọt trắng xóa  Ấm ức chẳng nguôi ngoai  Giữa hư thực đúng sai  Lúc này sao rành rẽ? Anh đâu nào bày vẽ  Sao gánh chịu nỗi oan? Con tim anh chẳng ngoan  Nó dày vò ngấu nghiến  Nó cũng như sóng biển  Đập vào đá vô tri  Còn anh cứ thầm thì  Ngực đau đầu nhói buốt  Quặn từ sâu gan ruột  Không biết phải làm sao?  Điện thoại cứ nôn nao Người nghe không nhận máy  Cõi lòng anh lửa cháy  Lo lắng em giận hờn  Anh chẳng tính thiệt hơn Chỉ mong tình êm ấm Ngày một thêm sâu đậm  Ân tình ở trong nhau

CƠN SAY

Hình ảnh
  Ngồi chờ em đêm mưa  Tiếng mưa rơi buồn  Lạnh lùng cõi hồn  Băng giá  Đêm nay thật lạ  Bầu trời không có một vị sao Mưa, mưa như mưa chiêm bao   Mưa đâu hiểu nổi lòng người  Mưa rơi  Rơi vào cõi sâu thầm kín  Say, say tay vịn  Vào cõi nào hư vô  Mơ hồ Nhớ  Giấc say cứ ngỡ  Hồn lạc giữa cõi thơ  Môi cũng chờ  Mắt cũng chờ đắm đuối  Thoáng qua rất vội  Rồi người đi về đâu  Mưa, mưa ngâu  Lòng người se sắt  Trầm tư thương cúi mặt  Anh xin em Mở ký ức ra xem  Từng giây, từng phút  Ô hay lại mưa như trút  Gội rửa một cõi sầu...

THƯƠNG

Hình ảnh
   Thương... Ôi thương yêu nhiều lắm  Tình yêu say đắm  Trong mắt, trên môi  Em về ấm áp cõi tim tôi  Dâng nhau quyến rũ Thi ca, thơ phú  Âm nhạc, rượu hoa Có đôi khi lệ nhạt nhòa  Thỏa thuê khóc  Trong đôi mắt ngọc  Thấm đẫm tràn đầy nỗi đam mê  Ngày hôm nao thu rón rén về  Lời tình nương theo gió  Thầm thì bên tai to nhỏ  Dỗ dành để yêu đương  Đêm hôm nao trên ngọn lá đọng sương  Trời chuyển mùa khao khát  Hơi hướm thu trôi dạt  Một cõi mông lung  Thương, thương vô cùng  Rưng rưng một hồn say nghiêng ngả  Nơi thâm tâm cõi dạ  Se sắt hình bóng giai nhân  Cho nhau ân cần  Cho nhau một lần yêu dấu  Trong mùa thu mơ có đôi chim đậu  Trên cành tỉa tót cho nhau  Thương, thương nhau về sau Khi đời phai nhan sắc  Đừng buông tay, đừng phó mặc  Đừng bỏ lỡ cuộc thiên duyên ...