NÉT THU


Ta nghe thu xuống bên thềm 

Lá vàng rơi rụng mà thêm chạnh lòng 

Thầm thì lời của rêu rong

Côn trùng rả rích đêm chong mắt buồn 


Bặm môi giọt lệ vô ngôn

Ứa tràn má lạnh cho hồn tương tư

Cõi sâu thẳm nén nhàu nhừ 

Ghen tuông thao thức hồn như uất hờn 


Đêm thu ngâu đến từng cơn

Xa xôi nẻo nhớ van lơn cõi tình 

Vọng đâu lời nguyện cầu kinh

Mõ vang lại mới hiểu mình chiêm bao 


Gợn nơi tâm tưởng sóng chao

Oan khiên khởi tự chốn nào mà đau

Bãi bờ phơ phất ngàn lau

Gió thu gờn gợn phai màu thời gian


Ta nghe thu xuống đêm tàn 

Ta nghe ai gửi vô vàn niềm riêng 

Ngàn thu lá rụng chung chiêng 

Ngàn thu thu cũng nghiêng nghiêng nét sầu...




Nhận xét