RU HỒN VÀO CÕI CHIÊM BAO
Tháng bảy rồi Mưa dầm dề rỉ rả Mưa nũng vàng những cánh lá Mưa buồn buồn niềm nỗi lênh đênh Quán - giữa phố chênh vênh Cà phê - thầm vị đắng Ta chờ - một mình im lặng Em đâu rồi - mà sao hắt hiu Tháng bảy chắt chiu Đếm từng ngày qua để nhớ Mưa đi qua phố chợ Nhạt nhòa hình bóng cố nhân Như vừa xa vừa gần Em len qua mưa vào khép nép Áo mong manh nét hồn nhiên rất đẹp Thấy vậy mà quá thương Thoang thoảng mùi hương Nhẹ nhàng lan man quyến rủ Em đi qua đời thiếu nữ Chín chắn lên thành người đàn bà Cuộc đời có mấy sân ga? Có mấy lần để cho thương tưởng Giữa muôn phương ngàn hướng Hướng nào cho em gặp anh Nguyện xin đời an lành Cố nắm tay gìn giữ Từng lời qua đêm mơ tình tự Ru hồn vào cõi chiêm bao