KHỐI TÌNH SI
Một mai quên cả tên mình
Lang thang lạc giữa cõi tình mênh mông
Từ nguồn suối miết về sông
Đến cùng bất tận biển Đông tìm người
Gặp ai môi cũng nụ cười
Hiền hòa hỏi thật cuối trời nơi đâu
Núi thì cao, biển thì sâu
Bềnh bồng muôn nẻo bể dâu muộn phiền
Ước ao về chốn du miên
Nơi thăm thẳm để biệt biền ngàn thu
Khói sương mờ ảo mịt mù
Trăng treo bến mộng vi vu gió ngàn
Buông tay bỏ mặc gian nan
Ngã nghiêng cũng kệ non tàn cũng thôi
Đời là câu chuyện đã rồi
Ai thương chi nữa mảnh côi cút này
Một mai bỏ cuộc trời đày
Phế thân cát lạnh tỏ bày làm chi
Thì yên với chữ vô vi
Ngủ quên cùng khối tình si vật vờ

Nhận xét
Đăng nhận xét