CUỘC ĐỜI Ô TRỌC
Đêm qua mưa lạnh Nhớ thương cứ dày vò Yêu, thương, ghen, hận, âu lo Không thoát ra được nỗi sân si ma quái Buồn cuộc đời sao đầy ngang trái Cho cõi hồn đau thương Phải như còn trẻ để yêu đương Che chở cho người mình trân quý Buồn cuộc đời sao bi lụy Ái tình khó hiểu nơi ai Đừng xét nét đúng sai Mà tâm tư oải oằn rên xiết Đừng nghĩ là bây giờ mình thua thiệt Mà buông tuồng cho thỏa thích cơn mê Đừng giẫy dụa giữa bốn bề Trần ai đang lên cơn đau xót Máu trong tim từng giọt Như huyết ứ tím bầm Một cõi thâm tâm Cuồng, điên đảo Trên sân khấu đời khó mà tỉnh táo Chật vật đóng cả hai vai Sao biết chúng ta là ai Giữa cuộc đời ô trọc trần trụi?