Bài đăng

KHỐI TÌNH

Hình ảnh
  Có lẽ nào em không hiểu anh? Những nông sâu trong anh quá đủ  Con tim anh vẫn hoài nhắc nhủ  Anh hãy yêu, yêu chỉ mình em! Tình yêu trong bóng tối nhá nhem Rất mờ ảo chỉ mình tự biết  Tự răn mình giữ lòng tha thiết  Mãi bên nhau, mãi mãi về sau Anh kể em nghe chuyện thương đau Chẳng phải khoe rằng mình từng trải  Muốn em biết tình nhiều oan trái  Xót xa đau thương nỗi chia lìa Có lẽ nào rồi một mai kia Những ước vọng như là mây khói Có cố gắng cất cao tiếng gọi  Người đã đi có bước quay về  Một ngày nào giữa khối si mê Giọt ái tình bầm như huyết ứ Giữa tang thương đâu còn do dự  Bạc nát vàng tan với tình sầu  Anh quá thật lòng có biết đâu Biết đâu cái mệnh đời bạc phận  Biết đâu cái nỗi lòng u uẩn  Sẽ mang theo về cõi thiên thu 

BỰC MÌNH

Hình ảnh
  Em giận anh? Nhùng nhằng khó chịu? Em bảo là chúng mình chưa hiểu  Chưa thật hiểu về nhau? Mới gặp hôm trước mà hôm sau Anh đã than van như thế  Ừ sao có thể  Như vậy phải không em? Bởi tự nhiên anh lại đem Vào trí óc điều lo nghĩ  Đầu lên cơn đau âm ỉ  Cùng với một nỗi nhớ về  Hôm nay, trời lạnh ghê Âm u, mây như sương bay mờ mịt Bốn bề như bưng bít  Một cõi lòng cô đơn lạnh lùng  Câu hờn dỗi em nói quá mông lung Suy hoài mà không rõ  Nghĩa là gì? Mà sao chưa tỏ? Em bảo chúng mình chưa hiểu nhau sao? Ý của em thực lòng thế nào? Hay đang bận việc khiến em bực bội? Tình yêu không có tội  Tình yêu muôn đời chỉ là tình yêu! Anh nói: "Nhớ em nhiều!"  Chỉ là anh nhớ... Hay em ngỡ  Anh nói: "Em không nhớ Anh?" Thôi thì cũng đành  Cho là em giận!  Cho là em bận!  Anh nói hoài em bực mình?

CUỘC ĐỜI Ô TRỌC

Hình ảnh
  Đêm qua mưa lạnh  Nhớ thương cứ dày vò  Yêu, thương, ghen, hận, âu lo Không thoát ra được nỗi sân si ma quái  Buồn cuộc đời sao đầy ngang trái  Cho cõi hồn đau thương  Phải như còn trẻ để yêu đương  Che chở cho người mình trân quý  Buồn cuộc đời sao bi lụy  Ái tình khó hiểu nơi ai Đừng xét nét đúng sai  Mà tâm tư oải oằn rên xiết Đừng nghĩ là bây giờ mình thua thiệt  Mà buông tuồng cho thỏa thích cơn mê Đừng giẫy dụa giữa bốn bề  Trần ai đang lên cơn đau xót  Máu trong tim từng giọt  Như huyết ứ tím bầm  Một cõi thâm tâm Cuồng, điên đảo  Trên sân khấu đời khó mà tỉnh táo  Chật vật đóng cả hai vai  Sao biết chúng ta là ai Giữa cuộc đời ô trọc trần trụi?

MÙA ĐÔNG CŨNG DỄ THƯƠNG

Hình ảnh
  MÙA ĐÔNG CŨNG DỄ THƯƠNG  Mùa đông về thật rồi em Trời đã se se lạnh Mây xám mỏng mảnh  Nắng nhẹ nhàng trải lên cõi này  Sáng sớm nay gió lay Hoa vàng đong đưa khoe sắc  Đôi chim như trầm mặc  Im lìm bên nhau trên nóc giáo đường  Trông lên thật dễ thương  Như có chút buồn phảng phất Ông Từ mãi vào ra lật đật  Sau khi kéo gióng giả một hồi chuông  Thật bình an, anh như muốn buông Hết những lo toan thế sự  Quên đi hết phương ngữ  Sân si biến tấu trên cõi đời  Anh muốn mình thảnh thơi  Ngồi suy tư làm thơ, viết nhạc  Lời tình buồn uẩn trắc  Ẩn mình trong âm điệu đường thơ Mùa đông có gì đó bơ vơ  Giữa chia tay và hội ngộ  Anh mỏi mòn theo phận số  Mà mùa đông cũng dễ thương...

SẦU VỀ LÊNH ĐÊNH

Hình ảnh
  Bạc rồi tóc đã như vôi  Trăm năm ai hiểu cõi tôi lạ lùng  Người qua vén tóc ngại ngùng  Áo khăn còn đẫm hương vùng khói sương  Sỏi hờn theo nỗi dặm trường  Âm u hồn ủ chút thương buổi nào  Gối chăn trăn trở chiêm bao  Đêm dài thao thức lao xao cơn buồn  Ta nghe từng tiếng ngọn nguồn  Cõi tương tư cũng bồn chồn xót xa Dâng nhau từng chút ngọc ngà  Mà sao quên dấu thật thà trong nhau Tơ trời tím cả một màu  Thu buông lơi xuống nỗi đau vô tình  Lá vàng lạc nẻo vô minh Tâm như tự nhủ với mình ngây ngô  Từ đâu thấp thoáng mơ hồ  Sân si hờn dỗi mà khô khát về  Tim nào bất chợt tái tê Cho nơi cõi ấy sầu về lênh đênh

MUÔN ĐÓA BÂNG KHUÂNG

Hình ảnh
  Ta thường nghĩ đời vô thường  Mà chắc là thật vậy  Suy tư có khi cũng gẫy  Thành đôi ý niệm giữa hư không Rung cảm với một bông hồng Đắm say bên nhành hoa thạch thảo  Rực rỡ, đỏ lên cùng hoa pháo  Đêm ngồi thưởng thức hương ngọc lan Giữa thiên nhiên ngàn hoa cơ man Dâng đầy vô vàn cảm xúc  Ta biết trong lòng thúc giục  Bởi sắc hương muôn đóa hoa bâng khuâng  Cuộc đời muôn vẻ lâng lâng  Tĩnh tại trước an vui và đau khổ  Vạn vật cứ bình yên dù chia ly,tao ngộ  Nhật nguyệt vẫn hai bề phân minh Hãy yêu thương thật chân tình  Hãy sống như lòng mong muốn  Mặc cho đời có mưa giông gió cuốn  Tâm hồn mãi thăng hoa đón cuộc hồn nhiên

Ý NIỆM

Hình ảnh
  Có thể là triết lý  Có thể không  Như một cánh hoa hồng  Sớm mai trên sân vừa nhìn thấy  Thuở xuân thì em cũng vậy  Nhan sắc vừa dâng hương  Bất chợt yêu thương  Tương tư... Nhớ... Em cứ ngỡ  Em cứ tin Để mà dõi mắt nhìn  Ai trong chiều hoàng hôn xuống Chiêm bao ân cần chiều chuộng  Tĩnh giấc đêm mơ màng  Nhật ký viết thêm trang Phơi bày, điều cõi lòng ao ước Ý niệm khởi đầu như dòng nước  Mềm mại trong veo Từng bước, từng bước theo Vào cõi mơ tâm tưởng  Đời có khi gió chướng  Có khi cơn bão lên  Mưa bay bay qua muộn phiền  Lòng ưu tư lạc về miền xao xác  Em có hay tóc bạc  Ru ru giấc ái tình  Em có hay là mình  Hôm nay đã chân chùng gối mỏi  Mai này thiên thu gọi  Mai này đời buông xuôi  Lặng lẽ hồn trôi trôi  Trên dòng sông ý niệm...