BỰC MÌNH
Em giận anh?
Nhùng nhằng khó chịu?
Em bảo là chúng mình chưa hiểu
Chưa thật hiểu về nhau?
Mới gặp hôm trước mà hôm sau
Anh đã than van như thế
Ừ sao có thể
Như vậy phải không em?
Bởi tự nhiên anh lại đem
Vào trí óc điều lo nghĩ
Đầu lên cơn đau âm ỉ
Cùng với một nỗi nhớ về
Hôm nay, trời lạnh ghê
Âm u, mây như sương bay mờ mịt
Bốn bề như bưng bít
Một cõi lòng cô đơn lạnh lùng
Câu hờn dỗi em nói quá mông lung
Suy hoài mà không rõ
Nghĩa là gì? Mà sao chưa tỏ?
Em bảo chúng mình chưa hiểu nhau sao?
Ý của em thực lòng thế nào?
Hay đang bận việc khiến em bực bội?
Tình yêu không có tội
Tình yêu muôn đời chỉ là tình yêu!
Anh nói: "Nhớ em nhiều!"
Chỉ là anh nhớ...
Hay em ngỡ
Anh nói: "Em không nhớ Anh?"
Thôi thì cũng đành
Cho là em giận!
Cho là em bận!
Anh nói hoài em bực mình?


Nhận xét
Đăng nhận xét