SẦU VỀ LÊNH ĐÊNH
Bạc rồi tóc đã như vôi Trăm năm ai hiểu cõi tôi lạ lùng Người qua vén tóc ngại ngùng Áo khăn còn đẫm hương vùng khói sương Sỏi hờn theo nỗi dặm trường Âm u hồn ủ chút thương buổi nào Gối chăn trăn trở chiêm bao Đêm dài thao thức lao xao cơn buồn Ta nghe từng tiếng ngọn nguồn Cõi tương tư cũng bồn chồn xót xa Dâng nhau từng chút ngọc ngà Mà sao quên dấu thật thà trong nhau Tơ trời tím cả một màu Thu buông lơi xuống nỗi đau vô tình Lá vàng lạc nẻo vô minh Tâm như tự nhủ với mình ngây ngô Từ đâu thấp thoáng mơ hồ Sân si hờn dỗi mà khô khát về Tim nào bất chợt tái tê Cho nơi cõi ấy sầu về lênh đênh