NGẪM NGHĨ VỀ NHÂN SINH
Sương
Giăng mờ mịt
Lối về xa tít
Mơ hồ một chốn quê...
Mỗi lần về
Thật ưu tư ái ngại
Cõi lòng này thương mãi
Nơi ta biết Mẹ ta vẫn còn
Nhật nguyệt xoay tròn
Trôi trôi ngày tháng
Hoàng hôn về bảng lảng
Nỗi lo ngày côi cút nhớ về
Mang ơn sâu nghĩa nặng hẹn thề
Khi đời trụi trần như phiên chợ
Ngậm ngùi cam chịu phận số
Làm người ắt hẳn hợp tan
Thương cuộc sống nhân gian
Bàng bạc trong sương khói
Rồi ta cũng chân chùng bước mỏi
Giữa chốn nhân sinh chỉ còn một bóng hư danh
Muôn sự rồi đến lúc chấp nhận đã đành
Chỉ mơ cuối cùng còn chút tình tri kỷ
Đêm ngồi bên nhau dưới giàn thiên lý
Ngắm nguyệt thưởng hoa tiêu giao bầu rượu túi thơ...


Nhận xét
Đăng nhận xét