MÙA ĐÔNG CŨNG DỄ THƯƠNG
MÙA ĐÔNG CŨNG DỄ THƯƠNG
Mùa đông về thật rồi em
Trời đã se se lạnh
Mây xám mỏng mảnh
Nắng nhẹ nhàng trải lên cõi này
Sáng sớm nay gió lay
Hoa vàng đong đưa khoe sắc
Đôi chim như trầm mặc
Im lìm bên nhau trên nóc giáo đường
Trông lên thật dễ thương
Như có chút buồn phảng phất
Ông Từ mãi vào ra lật đật
Sau khi kéo gióng giả một hồi chuông
Thật bình an, anh như muốn buông
Hết những lo toan thế sự
Quên đi hết phương ngữ
Sân si biến tấu trên cõi đời
Anh muốn mình thảnh thơi
Ngồi suy tư làm thơ, viết nhạc
Lời tình buồn uẩn trắc
Ẩn mình trong âm điệu đường thơ
Mùa đông có gì đó bơ vơ
Giữa chia tay và hội ngộ
Anh mỏi mòn theo phận số
Mà mùa đông cũng dễ thương...


Nhận xét
Đăng nhận xét