CƠN SAY

 



Ngồi chờ em đêm mưa 

Tiếng mưa rơi buồn 

Lạnh lùng cõi hồn 

Băng giá 


Đêm nay thật lạ 

Bầu trời không có một vị sao

Mưa, mưa như mưa chiêm bao  

Mưa đâu hiểu nổi lòng người 


Mưa rơi 

Rơi vào cõi sâu thầm kín 

Say, say tay vịn 

Vào cõi nào hư vô 


Mơ hồ

Nhớ 

Giấc say cứ ngỡ 

Hồn lạc giữa cõi thơ 


Môi cũng chờ 

Mắt cũng chờ đắm đuối 

Thoáng qua rất vội 

Rồi người đi về đâu 


Mưa, mưa ngâu 

Lòng người se sắt 

Trầm tư thương cúi mặt 

Anh xin em


Mở ký ức ra xem 

Từng giây, từng phút 

Ô hay lại mưa như trút 

Gội rửa một cõi sầu...


Nhận xét