GIẬN HỜN
Em giận cuống cuồng lên
Như sóng va bờ đá
Ầm ầm bọt trắng xóa
Ấm ức chẳng nguôi ngoai
Giữa hư thực đúng sai
Lúc này sao rành rẽ?
Anh đâu nào bày vẽ
Sao gánh chịu nỗi oan?
Con tim anh chẳng ngoan
Nó dày vò ngấu nghiến
Nó cũng như sóng biển
Đập vào đá vô tri
Còn anh cứ thầm thì
Ngực đau đầu nhói buốt
Quặn từ sâu gan ruột
Không biết phải làm sao?
Điện thoại cứ nôn nao
Người nghe không nhận máy
Cõi lòng anh lửa cháy
Lo lắng em giận hờn
Anh chẳng tính thiệt hơn
Chỉ mong tình êm ấm
Ngày một thêm sâu đậm
Ân tình ở trong nhau


Nhận xét
Đăng nhận xét