BUỒN NHƯ LÁ RƠI


Ngày nào ngăn cấm chúng ta gặp nhau 
Thế giới trú mình từng nơi riêng lẻ 
Em dấu kín vào cõi không vắng vẻ
Ta che thân vào tận nỗi cô đơn 

Cả nhân loại oán hờn 
Cả thế gian uất hận
Căm căm gan lòng dâng sanh giận 
Muốn phanh thây, xé toác đứa ngông cuồng 

Đêm âm u gióng giả hồi chuông 
Báo khuẩn nhục ám hồn ai tách biệt 
Thân thuộc chịu cắn răng rên xiết 
Kìm nỗi đau xa xót tang thương 

Sớm mai thu ngọn cỏ ngậm sương 
Hồn nhiên vậy mà tim người nhoi nhói 
Bình minh vẫn ánh hồng chói lọi 
Sao tâm can thức dậy nỗi lo toan

Em ẩn sâu khép cửa ở nhà ngoan 
Thêu cánh bướm lên vườn hoa mộng tưởng 
Ta ngẫm từng câu kinh thi vô lượng 
Cho phôi pha buồn nhạt bớt cõi sầu 

Ngoài phố xá như từ lâu 
Chưa có ai qua lại 
Hoang vu như quan tái 
Thương đời mà xót xa

Em thường nói: Bây giờ anh đã già 
Thế sự đi qua như một cơn gió lạc
Còn anh cõi dạ chạnh buồn xao xác 
Buồn, buồn như lá rơi...


Nhận xét