THÀNH PHỐ CÓ NÉT HÀO HOA



Đêm nghe con phố thầm thì
Kể lại chuyện tình trăm năm về trước
Nhắn nhủ những dòng sông chảy ngược
Thương đại ngàn giờ xa vắng màu xanh

Đêm nhớ con mắt phố long lanh
Hàng mi chớp sao mà thương quá
Nơi con đường chia về sáu ngã
Có ngã buồn tênh, có ngã vui vầy

Đêm sương xuống thấp ngang hàng cây
Thành phố mơ màng ngủ
Đêm dịu dàng, quyến rủ
Mơ hồ khao khát yêu đương

Đêm bờ ngực trần tỏa hương
Phập phồng lan man theo từng nhịp thở
Từ xa xăm vọng về ú ớ
Rên siết một niềm đau

Muôn đôi mắt háo hức sắc như dao cau
Hằm hè thèm thuồng chiếm đoạt
Hồn sân si bỏng rát
Thiêu đốt bởi lửa yêu

Thành phố này tuổi đã bao nhiêu
Mà từng đêm vẫn ngây ngô dằn dỗi
Chờ từng cơn mưa tình tắm gội
Cho ai xây mộng đời thắm tươi

Cho em môi mim mím nụ cười
Phong phanh áo mỏng lạc vào đêm của phố
Cho đêm về tao ngộ
Dâng lên đời một nét hào hoa

Ký ức ngày xưa đã nhạt nhòa
Thì xin phố thôi đừng thổn thức
Yêu hoài những gì thành thực
Thương hoài những giấc mơ đắm say

Nhận xét